Từ bao lâu không thể nhớ, em đã không nói yêu thương một aiGiận câu chia tay hay nước mắt rơi đêm đêm đầm đìa trên gốiTừ khi anh bước ra đi, em không muốn nhớ điều gìMà vết thương trong em vẫn đau đấy thôi
Để quên anh, em đã cố quên những năm tháng bên anh buồn vuiNụ hôn trên môi hay cái nắm tay bên nhau ngọt ngào khi ấyMà em quên trái tim em vẫn còn cần lắm yêu thươngNhưng vì anh từ lâu tình yêu với em thật bình thường
Từ lúc anh đi vội vàng, em bàng hoàng, em giật mình, em hoang mangLà lỗi do em hay là do anh đã đổi thay âm thầm?Em càng níu tay anh thì anh lại càng buông tayĐể cho em chơi vơi giữa đời quá đắng cay
Từ đó em không còn cười, em lạnh lùng, em chẳng buồn, em không vuiHọc cách quên anh theo thời gian trôi cũng đã quên anh rồiNhưng rồi trái tim em giờ đây chẳng thể yêu aiQuên được anh, em cũng quên cách để em yêu một người
Hah-ah-hah-hah, hah-ah-hah-ah-ahHah-ah-hah-ah-ah-ah-ah-hah
Từ bao lâu không thể nhớ, em đã không nói yêu thương một aiGiận câu chia tay hay nước mắt rơi đêm đêm đầm đìa trên gốiTừ khi anh bước ra đi, em không muốn nhớ điều gìMà vết thương trong em vẫn đau đấy thôi
Để quên anh, em đã cố quên những năm tháng bên anh buồn vuiNụ hôn trên môi hay cái nắm tay bên nhau ngọt ngào khi ấyMà em quên trái tim em vẫn còn cần lắm yêu thươngNhưng vì anh từ lâu tình yêu với em thật bình thường
Từ lúc anh đi vội vàng, em bàng hoàng, em giật mình, em hoang mangLà lỗi do em hay là do anh đã đổi thay âm thầm?Em càng níu tay anh thì anh lại càng buông tayĐể cho em chơi vơi giữa đời quá đắng cay
Từ đó em không còn cười, em lạnh lùng, em chẳng buồn, em không vuiHọc cách quên anh theo thời gian trôi cũng đã quên anh rồiNhưng rồi trái tim em giờ đây chẳng thể yêu aiQuên được anh, em cũng quên cách để em yêu một người
Hah-hah-ah-hah, ah-ah-ah-ah-ah-ah-ahHah-hah-ah-hah, ah-ah-ah-ah-ah-ah-ahHah-hah-ah-hah, ah-ah-ah-ah-ah-ahAh-ah-ah-ah-ah-ah-ah-ah-ah-ah
Từ lúc anh đi vội vàng, em bàng hoàng, em giật mình, em hoang mangLà lỗi do em hay là do anh đã đổi thay âm thầm?Em càng níu tay anh thì anh lại càng buông tayĐể cho em chơi vơi giữa đời quá đắng cay
Từ đó em không còn cười, em lạnh lùng, em chẳng buồn, em không vuiHọc cách quên anh theo thời gian trôi cũng đã quên anh rồiNhưng rồi trái tim em giờ đây chẳng thể yêu aiQuên được anh, em cũng quên cách để em yêu một người