Người bỗng đến bên em vào một hôm nắng xanh ngờiVà rồi tay nắm tay như từng quen muôn kiếp trướcNgười nói, nói với em bao lời êm ái trên đờiVà rồi như giấc mơ em ngủ quên
Yêu, cho em yêu một lần thôiCho em khóc một lần thôi để em biết những buồn vuiMơ, cho em mơ một lần thôiCho em đau một lần nhớ nước mắt ấy sao vẫn rơi hoài
Người đánh cắp tim em như người đã trót đôi lầnRồi người đem bán cho anh nhà thơ ở cuối xómChuyện cũ viết trong thơ nay người đem hát cho đờiMà đời nào có hay em ngủ quênMà đời nào có thương cho phận em
Em, em chưa bao giờ được yêuEm chưa bao giờ được khóc dù chỉ khóc một lần thôiEm, em xinh như cành hoa tươiSao yêu thương còn xa mãiHéo cánh úa, hoa em rã rời
Người bỗng đến bên em vào một hôm nắng xanh ngờiVà rồi tay nắm tay như từng quen muôn kiếp trướcNgười nói, nói với em bao lời êm ái trên đờiVà rồi như giấc mơ em ngủ quên
Yêu, cho em yêu một lần thôiCho em khóc một lần thôi để em biết những buồn vuiMơ, cho em mơ một lần thôiCho em đau một lần nhớ nước mắt ấy sao vẫn rơi hoàiLa-la-la-la-la-la-laLa-la-la-la-la-la, la-la-la-la-la-laEm, em xinh như cành hoa tươiSao yêu thương còn xa mãiHéo cánh úa, hoa em rã rời
Người bỗng đến bên em vào một hôm nắng xanh ngờiVà rồi tay nắm tay như từng quen muôn kiếp trướcNgười nói, nói với em bao lời êm ái trên đờiVà rồi như giấc mơ em ngủ quên