Chuyện hai chúng ta bây giờ khác rồiThật lòng anh không muốn ai phải bối rốiSợ em nhìn thấy nên anh đành phải lẳng lặng đứng xaChuyện tình thay đổi nên bây giờ trở thành người thứ baTrách ai bây giờ? Trách mình thôi
Nhìn em hạnh phúc bên ai càng làm anh tan nát lòngMới hiểu tại sao tình yêu người ta sợ khi cách xaĐiều anh lo lắng cứ vẫn luôn xảy raNếu không đổi thay chẳng có ai sống được vì thiếu mất yêu thương
Thời gian giết chết cuộc tình còn đau hơn giết chính mìnhTại sao mọi thứ xung quanh vẫn thế, chỉ lòng người thay đổi?Giờ em chỉ là tất cả quá khứ anh phải cố xóa trong nước mắt
Trong tình yêu, thuộc về ai không quan trọngMột giây mơ màng là đã mất nhau
Càng nghĩ đến em anh càng hối hậnVì xa em nên mất em thật ngu ngốcGiờ tình anh như bức tranh bằng nước mắt, không màu sắcNhẹ nhàng và trong suốt cho dù đau đớn vẫn lặng yênTrách ai bây giờ? Trách mình thôi
Nhìn em hạnh phúc bên ai càng làm anh tan nát lòngMới hiểu tại sao tình yêu người ta sợ khi cách xaĐiều anh lo lắng cứ vẫn luôn xảy raNếu không đổi thay chẳng có ai sống được vì thiếu mất yêu thương
Thời gian giết chết cuộc tình còn đau hơn giết chính mìnhTại sao mọi thứ xung quanh vẫn thế, chỉ lòng người thay đổi?Giờ em chỉ là tất cả quá khứ anh phải cố xóa trong nước mắt
Nụ cười em vẫn như xưa mà lòng em sao khác rồiNỗi đau này chỉ mình anh nhận lấy vì anh đã saiGiờ anh phải cố giữ nước mắt đừng rơiBức tranh tình yêu của em từ lâu đã không hề có anh
Thời gian giết chết cuộc tình còn đau hơn giết chính mìnhTại sao mọi thứ xung quanh vẫn thế, chỉ lòng người thay đổi?Giờ em chỉ là tất cả quá khứ anh phải cố xóa trong nước mắt