Vùng ngoại ô, tôi có căn nhà tranhTuy bé nhưng thật xinh, tháng ngày sống riêng một mìnhNhà ở bên, em sống trong giàu sangQuen gấm nhung đài trang, đi về xe đón đưa
Đêm đêm, dưới ánh trăng vàngTôi với cây đàn âm thầm thở thanVà cô nàng bên xómMỗi lúc lên đèn sang nhà làm quen
Tôi ca không hay, tôi đàn nghe cũng dởNhưng nàng khen nhiều và thật nhiềuLàm tôi thấy trong tâm tư xôn saoNhư lời âu yếm mặn nồng của đôi lứa yêu nhau
Hai năm trôi qua nhưng tình không dám ngỏTôi sợ thân mình là bọt bèoLàm sao ước mơ duyên tơ mai sauTôi sợ ngang trái là mộng đời chua xót thương đau
Rồi một hôm tôi quyết đi thật xaTôi cố quên người ta như hình bóng trong xa mờNhờ thời gian, phương thuốc hay thần tiênChia cách đôi tình duyên nên người xưa đã quên
Hôm nay đón cánh thiệp hồngEm báo tin mừng lấy chồng giàu sangĐời em nhiều may mắnCó nhớ anh nhạc sĩ nghèo này không?
Tôi ca không hay, tôi đàn nghe cũng dởNhưng nàng khen nhiều và thật nhiềuLàm tôi thấy trong tâm tư xôn saoNhư lời âu yếm mặn nồng của đôi lứa yêu nhau
Hai năm trôi qua nhưng tình không dám ngỏTôi sợ thân mình là bọt bèoLàm sao ước mơ duyên tơ mai sauTôi sợ ngang trái là mộng đời chua xót thương đau
Rồi một hôm tôi quyết đi thật xaTôi cố quên người ta như hình bóng trong xa mờNhờ thời gian, phương thuốc hay thần tiênChia cách đôi tình duyên nên người xưa đã quên
Hôm nay đón cánh thiệp hồngEm báo tin mừng lấy chồng giàu sangĐời em nhiều may mắnCó nhớ anh nhạc sĩ nghèo này không?
Đời em nhiều may mắnCó nhớ anh nhạc sĩ nghèo này không?