[Karaoke] Đoạn Đường Vắng – Khánh Đơn

Vẫn biết là anh đi sẽ không vềVẫn biết là anh bên người hạnh phúcMà sao giọt nước mắt em vẫn rơi mỗi khi nhớ ngườiCó bao giờ anh nhớ em một lần không anh
Đã có lần ta đi qua vô tình (đã đôi lần đi vô tình)Cứ muốn gọi anh nhưng lại im tiếngVì bây giờ em biết anh đã xoá hết bao kỷ niệmChỉ còn em vẫn yêu anh như ngày đầu tiên
Đoạn đường vắng em đi về giữa đêm khuya mưa rơi não nềKhông có anh mưa rơi nhiều hơn không có anh mưa lạnh giá hơnĐèn đường vẫn hiu hắt buồn soi bước chân em bước vô hồnLàm sao anh hiểu hết được em sống thế nào khi không còn anh (làm sao anh hiểu thấu)
Đoạn đường vắng đi một người đã bên em cho em nụ cườiAnh chóng quên cơn mưa chiều rơi ta ướt mưa nhưng lại thấy vuiGiờ đường ấy qua mỗi ngày em bước nhanh trên nỗi đau dàiNgoài anh ra chẳng có một ai đánh thức trái tim em ngủ say
Đã có lần ta đi qua vô tình (đã đôi lần đi vô tình)Cứ muốn gọi anh nhưng lại im tiếngVì bây giờ em biết anh đã xoá hết bao kỷ niệmChỉ còn em vẫn yêu anh như ngày đầu tiên
Đoạn đường vắng em đi về giữa đêm khuya mưa rơi não nềKhông có anh mưa rơi nhiều hơn không có anh mưa lạnh giá hơnĐèn đường vẫn hiu hắt buồn soi bước chân em bước vô hồnLàm sao anh hiểu hết được em sống thế nào khi không còn anh (làm sao anh hiểu thấu)
Đoạn đường vắng đi một người đã bên em cho em nụ cườiAnh chóng quên cơn mưa chiều rơi ta ướt mưa nhưng lại thấy vuiGiờ đường ấy qua mỗi ngày em bước nhanh trên nỗi đau dàiNgoài anh ra chẳng có một ai đánh thức trái tim em ngủ say
Đoạn đường vắng đi một người đã bên em cho em nụ cườiAnh chóng quên cơn mưa chiều rơi ta ướt mưa nhưng lại thấy vuiGiờ đường ấy qua mỗi ngày em bước nhanh trên nỗi đau dàiNgoài anh ra chẳng có một ai đánh thức trái tim em ngủ sayNgoài anh ra chẳng có một ai đánh thức trái tim em ngủ say

 

You might like

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *